CHƯƠNG 29: ANH KHÔNG CẦN EM NỮA SAO?
CHƯƠNG 29: ANH KHÔNG CẦN EM NỮA SAO?
Thấy cô có vẻ bực bội, Chung Giang Tuyên lấy tư cách là bạn học bốn năm đại học với Tô Cẩn Nghiêm, nhìn em gái mình nói: "Để anh nói cho em biết, nếu em muốn cậu ta tha thứ cho em thì em tuyệt đối không thể nói với cậu ta là em tiếp cận để lợi dụng báo thù bạn trai cũ, nếu không em chết chắc."
Rốt cuộc cũng nghe thấy lời có ích của anh trai mình, Chung Thủy Linh quay đầu sang hỏi anh: "Vậy phải giải thích thế nào?"
"Cái đó anh không quan tâm, em muốn giải thích thế nào thì tự nghĩ đi, dù sao dưới góc độ đàn ông mà nói, một người đàn ông tuyệt đối chịu không được người ta lợi dụng tình cảm của mình để trả thù bạn trai cũ vớ vẩn gì đó." Chung Giang Tuyên nói vẻ bất cần.
"Thật sao?" Chung Thủy Linh không phải đàn ông, đúng là cô không hiểu, nhìn anh hơi nghi ngờ.
Chung Giang Tuyên nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Em hãy nói có phải em thích Tô Cẩn Nghiêm thật rồi hay không?"
"Bây giờ em nào có rảnh để nghĩ tới những thứ này." Giờ cô chỉ quan tâm rốt cuộc phải giải thích thế nào mới tốt, đâu còn tâm tư nào mà nghĩ đến.
"Nếu em không thích thì cần gì phải để ý cậu ta có tha thứ cho em hay không, lợi dụng thì cũng đã lợi dụng rồi, chẳng lẽ không đúng sao." Chung Giang Tuyên chỉ ra điểm mấu chốt.
Chung Thủy Linh vẫn chưa thích ứng lắm với việc bị người ta nói toạc ra như thế, cô quay đầu không dám nhìn ánh mắt anh, chỉ nói: "Em chỉ cảm thấy không nên kéo anh ấy vào chuyện này mà thôi."
Chung Giang Tuyên mỉm cười, không nói gì nữa, anh đứng dậy cởi mũ quân đội của mình ra rồi lại đội lên, nhìn Chung Thủy Linh nói: "Có thích hay không thì tự trong lòng em hiểu rõ, làm anh trai anh chỉ muốn nhắc nhở em một câu, sau này đừng có làm những việc trẻ con như thế này nữa, hãy suy nghĩ kỹ trước khi làm."
Chung Giang Tuyên đột nhiên chững chạc và nghiêm túc khiến Chung Thủy Linh không quen lắm, cô đứng dậy nhìn anh khẽ gọi: "Anh..."
Chung Giang Tuyên xoa đầu cô, nói: "Nếu em thích cậu ta thật thì hãy tranh thủ đi, nhưng vừa nãy anh cũng đã nói với em rồi đấy, em phải nghĩ kỹ trước khi nói, có một số việc nên giấu diếm thì tuyệt đối đừng nói ra, lòng tự tôn của đàn ông rất quan trọng."
Nghe vậy, Chung Thủy Linh nghiêm túc gật đầu, đồng ý nói: "Vâng, em biết rồi."
Anh đưa tay nhìn đồng hồ, nói: "Xem ra mấy ngày nay không uống được rượu của Tô Cẩn Nghiêm rồi." Anh vừa nói vừa nhìn Chung Thủy Linh, đưa tay gõ đầu cô nói: "Em nói xem em thật giỏi ngáng đường, anh vốn định đến làm thịt cậu ta báo thù việc lần diễn tập trước cậu ta làm anh bại thảm như vậy, nhưng tất cả đã bị nhóc con nhà em làm đổ bể rồi."
Chung Thủy Linh gãi đầu, hiếm khi không phản bác như lần này.
"Được rồi, anh phải đi rồi, trong sư đoàn còn có cuộc họp, buổi tối còn phải chạy về Giang Thành." Chung Giang Tuyên sửa sang lại quần áo, lúc gần đi căn dặn Chung Thủy Linh: "Đi tìm cậu ta giải thích chút đi, dù cậu ta cứng nhắc, nhưng cũng không phải không hiểu phong tình, hơn nữa anh thấy cậu ta thật sự quan tâm em, bằng không thì cũng sẽ không giận đến như vậy."
Chung Thủy Linh gật đầu, vừa nghe anh hai nói nhiều như vậy, trong lòng ít nhiều cũng đã hiểu, biết đại khái nên giải thích như thế nào.
Chung Giang Tuyên dặn dò mấy câu rồi rời đi, Chung Thủy Linh đứng ở phía dưới cây đại thụ nhìn theo một lúc, sau đó mới đi về phía ký túc xá.
Đứng ở cửa ký túc xá của Tô Cẩn Nghiêm, Chung Thủy Linh không chắc giờ anh có ở trong hay không, vừa nãy cô chỉ biết anh đi về hướng này, nhưng hướng này có rất nhiều con đường, có thể đi đến rất nhiều nơi.
Chung Thủy Linh hít sâu một hơi, rồi mới đưa tay gõ cửa một cái.
Cô kiên nhẫn đứng chờ ở cửa, nhưng chờ một lúc lâu mà bên trong hầu như không có phản ứng gì.
Cô lại đưa tay gõ xuống, hướng vào trong gọi một tiếng: "Tô Cẩn Nghiêm, anh có bên trong không?"
Vẫn không có phản ứng, không có người trả lời, cũng không có người mở cửa.
"Chưa trở về à..." Chung Thủy Linh khẽ lẩm bẩm, nếu không tìm thấy anh ở đây, cô thật không biết còn có thể đi đâu tìm.
Nghĩ thế, cô trực tiếp ngồi xuống thềm đá của hành lang, mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng trước mặt, cô nghĩ dù bây giờ anh không ở bên trong, vậy cứ chờ một lát kiểu gì anh cũng sẽ trở về, cô đã không biết có thể đi đâu tìm anh, vậy thì cứ ngốc một chút ở luôn đây ôm cây đợi thỏ là được.
Chung Thủy Linh cũng không biết đã đợi bao lâu, khi cô suýt ngủ gật thì cuối cùng cửa phòng cũng mở ra.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Chung Thủy Linh giật mình từ thềm đá đứng lên, nhưng vì cô ngồi hơi lâu, chân gần như sắp tê dại, nên còn chưa đứng vững thì cả người đã ngã quỵ trên mặt đất: "A..."
Sàn nhà làm bằng xi măng, còn hơi thô ráp, hôm nay Chung Thủy Linh mặc váy dài qua gối, nhưng váy cũng không dày, quỳ thế này đã khiến váy thủng một lỗ, hơn nữa đầu gối còn bị cọ chảy máu, đau đến mức cô khẽ thốt lên: "Hức..."
Thấy cô ngã quỳ trên đất như vậy, theo phản xạ Tô Cẩn Nghiêm giơ tay định đỡ cô, nhưng vẫn giận vì bị cô lừa gạt, nên tay vốn đã vươn ra lại thu lại, anh nhìn cô không nói gì, quay người trực tiếp đi vào.
Thấy anh đi vào, lo anh sẽ tiếp tục đóng cửa, Chung Thủy Linh cũng không đoái hoài tới đầu gối có đau hay không, vội đứng dậy giữ chặt cửa, thừa cơ từ bên ngoài đi vào, sau đó trực tiếp đóng cửa lại.
Nghe thấy tiếng động sau lưng, Tô Cẩn Nghiêm quay đầu liếc nhìn cô.
Chung Thủy Linh nhìn anh khẽ cười, ăn vạ nói: "Em ở đây không biết ai, anh không thể để em một mình bên ngoài được."
Tô Cẩn Nghiêm không nói gì mà đi thẳng tới giường đơn, cầm hành lý trên giường của cô rồi đi về phía cô, đưa hành lý cho cô, lạnh lùng nói: "Hành lý của em đây, em làm sao tới thì cứ như vậy trở về đi."
Nhìn hành lý của mình, Chung Thủy Linh thật cảm thấy như mình sắp bị anh bỏ rơi, đôi mắt ửng đỏ, cô che miệng, vẻ mặt tủi thân và tổn thương nhìn anh nói: "Anh thật sự không cần em nữa sao..."
Dù tức giận hết lần này đến lần khác, nhưng Tô Cẩn Nghiêm vẫn không chịu được vẻ mặt đó của cô, anh quay đầu không nhìn cô, lạnh lùng nghiêm nghị nói: "Giữa chúng ta không thể nói muốn hay không, ngay từ đầu chỉ là lừa gạt mà thôi." Cô chưa từng cũng không phải là người mà anh tưởng là Cố Hoàng Liên, cô chỉ dùng cái tên này lừa gạt anh và tình cảm của anh mà thôi.
"Làm sao lại không thể nói muốn hay không." Chung Thủy Linh tiến lên đứng trước mặt anh, nói: "Hôm qua anh còn nói muốn báo cáo kết hôn để kết hôn với em đấy. Buổi sáng anh còn hôn em nữa. Những chuyện này đều là thật, bây giờ tại sao anh có thể nói không cần là không cần chứ."
"Người tôi hôn là Cố Hoàng Liên, người tôi muốn báo cáo kết hôn cũng tên Cố Hoàng Liên, là em à?" Tô Cẩn Nghiêm cũng hơi kích động, tông giọng cao thêm mấy phần.
Thấy cô có vẻ bực bội, Chung Giang Tuyên lấy tư cách là bạn học bốn năm đại học với Tô Cẩn Nghiêm, nhìn em gái mình nói: "Để anh nói cho em biết, nếu em muốn cậu ta tha thứ cho em thì em tuyệt đối không thể nói với cậu ta là em tiếp cận để lợi dụng báo thù bạn trai cũ, nếu không em chết chắc."
Rốt cuộc cũng nghe thấy lời có ích của anh trai mình, Chung Thủy Linh quay đầu sang hỏi anh: "Vậy phải giải thích thế nào?"
"Cái đó anh không quan tâm, em muốn giải thích thế nào thì tự nghĩ đi, dù sao dưới góc độ đàn ông mà nói, một người đàn ông tuyệt đối chịu không được người ta lợi dụng tình cảm của mình để trả thù bạn trai cũ vớ vẩn gì đó." Chung Giang Tuyên nói vẻ bất cần.
"Thật sao?" Chung Thủy Linh không phải đàn ông, đúng là cô không hiểu, nhìn anh hơi nghi ngờ.
Chung Giang Tuyên nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Em hãy nói có phải em thích Tô Cẩn Nghiêm thật rồi hay không?"
"Bây giờ em nào có rảnh để nghĩ tới những thứ này." Giờ cô chỉ quan tâm rốt cuộc phải giải thích thế nào mới tốt, đâu còn tâm tư nào mà nghĩ đến.
"Nếu em không thích thì cần gì phải để ý cậu ta có tha thứ cho em hay không, lợi dụng thì cũng đã lợi dụng rồi, chẳng lẽ không đúng sao." Chung Giang Tuyên chỉ ra điểm mấu chốt.
Chung Thủy Linh vẫn chưa thích ứng lắm với việc bị người ta nói toạc ra như thế, cô quay đầu không dám nhìn ánh mắt anh, chỉ nói: "Em chỉ cảm thấy không nên kéo anh ấy vào chuyện này mà thôi."
Chung Giang Tuyên mỉm cười, không nói gì nữa, anh đứng dậy cởi mũ quân đội của mình ra rồi lại đội lên, nhìn Chung Thủy Linh nói: "Có thích hay không thì tự trong lòng em hiểu rõ, làm anh trai anh chỉ muốn nhắc nhở em một câu, sau này đừng có làm những việc trẻ con như thế này nữa, hãy suy nghĩ kỹ trước khi làm."
Chung Giang Tuyên đột nhiên chững chạc và nghiêm túc khiến Chung Thủy Linh không quen lắm, cô đứng dậy nhìn anh khẽ gọi: "Anh..."
Chung Giang Tuyên xoa đầu cô, nói: "Nếu em thích cậu ta thật thì hãy tranh thủ đi, nhưng vừa nãy anh cũng đã nói với em rồi đấy, em phải nghĩ kỹ trước khi nói, có một số việc nên giấu diếm thì tuyệt đối đừng nói ra, lòng tự tôn của đàn ông rất quan trọng."
Nghe vậy, Chung Thủy Linh nghiêm túc gật đầu, đồng ý nói: "Vâng, em biết rồi."
Anh đưa tay nhìn đồng hồ, nói: "Xem ra mấy ngày nay không uống được rượu của Tô Cẩn Nghiêm rồi." Anh vừa nói vừa nhìn Chung Thủy Linh, đưa tay gõ đầu cô nói: "Em nói xem em thật giỏi ngáng đường, anh vốn định đến làm thịt cậu ta báo thù việc lần diễn tập trước cậu ta làm anh bại thảm như vậy, nhưng tất cả đã bị nhóc con nhà em làm đổ bể rồi."
Chung Thủy Linh gãi đầu, hiếm khi không phản bác như lần này.
"Được rồi, anh phải đi rồi, trong sư đoàn còn có cuộc họp, buổi tối còn phải chạy về Giang Thành." Chung Giang Tuyên sửa sang lại quần áo, lúc gần đi căn dặn Chung Thủy Linh: "Đi tìm cậu ta giải thích chút đi, dù cậu ta cứng nhắc, nhưng cũng không phải không hiểu phong tình, hơn nữa anh thấy cậu ta thật sự quan tâm em, bằng không thì cũng sẽ không giận đến như vậy."
Chung Thủy Linh gật đầu, vừa nghe anh hai nói nhiều như vậy, trong lòng ít nhiều cũng đã hiểu, biết đại khái nên giải thích như thế nào.
Chung Giang Tuyên dặn dò mấy câu rồi rời đi, Chung Thủy Linh đứng ở phía dưới cây đại thụ nhìn theo một lúc, sau đó mới đi về phía ký túc xá.
Đứng ở cửa ký túc xá của Tô Cẩn Nghiêm, Chung Thủy Linh không chắc giờ anh có ở trong hay không, vừa nãy cô chỉ biết anh đi về hướng này, nhưng hướng này có rất nhiều con đường, có thể đi đến rất nhiều nơi.
Chung Thủy Linh hít sâu một hơi, rồi mới đưa tay gõ cửa một cái.
Cô kiên nhẫn đứng chờ ở cửa, nhưng chờ một lúc lâu mà bên trong hầu như không có phản ứng gì.
Cô lại đưa tay gõ xuống, hướng vào trong gọi một tiếng: "Tô Cẩn Nghiêm, anh có bên trong không?"
Vẫn không có phản ứng, không có người trả lời, cũng không có người mở cửa.
"Chưa trở về à..." Chung Thủy Linh khẽ lẩm bẩm, nếu không tìm thấy anh ở đây, cô thật không biết còn có thể đi đâu tìm.
Nghĩ thế, cô trực tiếp ngồi xuống thềm đá của hành lang, mắt nhìn chằm chằm vào cửa phòng trước mặt, cô nghĩ dù bây giờ anh không ở bên trong, vậy cứ chờ một lát kiểu gì anh cũng sẽ trở về, cô đã không biết có thể đi đâu tìm anh, vậy thì cứ ngốc một chút ở luôn đây ôm cây đợi thỏ là được.
Chung Thủy Linh cũng không biết đã đợi bao lâu, khi cô suýt ngủ gật thì cuối cùng cửa phòng cũng mở ra.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Chung Thủy Linh giật mình từ thềm đá đứng lên, nhưng vì cô ngồi hơi lâu, chân gần như sắp tê dại, nên còn chưa đứng vững thì cả người đã ngã quỵ trên mặt đất: "A..."
Sàn nhà làm bằng xi măng, còn hơi thô ráp, hôm nay Chung Thủy Linh mặc váy dài qua gối, nhưng váy cũng không dày, quỳ thế này đã khiến váy thủng một lỗ, hơn nữa đầu gối còn bị cọ chảy máu, đau đến mức cô khẽ thốt lên: "Hức..."
Thấy cô ngã quỳ trên đất như vậy, theo phản xạ Tô Cẩn Nghiêm giơ tay định đỡ cô, nhưng vẫn giận vì bị cô lừa gạt, nên tay vốn đã vươn ra lại thu lại, anh nhìn cô không nói gì, quay người trực tiếp đi vào.
Thấy anh đi vào, lo anh sẽ tiếp tục đóng cửa, Chung Thủy Linh cũng không đoái hoài tới đầu gối có đau hay không, vội đứng dậy giữ chặt cửa, thừa cơ từ bên ngoài đi vào, sau đó trực tiếp đóng cửa lại.
Nghe thấy tiếng động sau lưng, Tô Cẩn Nghiêm quay đầu liếc nhìn cô.
Chung Thủy Linh nhìn anh khẽ cười, ăn vạ nói: "Em ở đây không biết ai, anh không thể để em một mình bên ngoài được."
Tô Cẩn Nghiêm không nói gì mà đi thẳng tới giường đơn, cầm hành lý trên giường của cô rồi đi về phía cô, đưa hành lý cho cô, lạnh lùng nói: "Hành lý của em đây, em làm sao tới thì cứ như vậy trở về đi."
Nhìn hành lý của mình, Chung Thủy Linh thật cảm thấy như mình sắp bị anh bỏ rơi, đôi mắt ửng đỏ, cô che miệng, vẻ mặt tủi thân và tổn thương nhìn anh nói: "Anh thật sự không cần em nữa sao..."
Dù tức giận hết lần này đến lần khác, nhưng Tô Cẩn Nghiêm vẫn không chịu được vẻ mặt đó của cô, anh quay đầu không nhìn cô, lạnh lùng nghiêm nghị nói: "Giữa chúng ta không thể nói muốn hay không, ngay từ đầu chỉ là lừa gạt mà thôi." Cô chưa từng cũng không phải là người mà anh tưởng là Cố Hoàng Liên, cô chỉ dùng cái tên này lừa gạt anh và tình cảm của anh mà thôi.
"Làm sao lại không thể nói muốn hay không." Chung Thủy Linh tiến lên đứng trước mặt anh, nói: "Hôm qua anh còn nói muốn báo cáo kết hôn để kết hôn với em đấy. Buổi sáng anh còn hôn em nữa. Những chuyện này đều là thật, bây giờ tại sao anh có thể nói không cần là không cần chứ."
"Người tôi hôn là Cố Hoàng Liên, người tôi muốn báo cáo kết hôn cũng tên Cố Hoàng Liên, là em à?" Tô Cẩn Nghiêm cũng hơi kích động, tông giọng cao thêm mấy phần.